Đầu
thập
niên
50
của
thế
kỷ
20,
do
tình
hình
chính
trị
phức
tạp,
Pháp
bỏ
tên
Đại
học
Đông
Dương,
tập
hợp
các
trường
Y
khoa,
Luật
và
Khoa
học
thành
Viện
Đại
học
hỗn
hợp
Việt
-
Pháp.
Viện
trưởng
là
một
người
Pháp,
viện
phó
là
người
Việt.
Họ
còn
mở
thêm
chi
nhánh
ở
Sài
Gòn
với
một
số
lớp
đại
học
và
cao
đẳng
dự
bị,
do
nhu
cầu
theo
bậc
đại
học
ở
Sài
Gòn
và
các
tỉnh
Nam
Bộ
phát
triển
mạnh.
Ngôi
trường
trên
nền
cũ
của
thành
lũy,
đồn
binh
Lớp
Cao
đẳng
dự
bị
Văn
chương
Pháp
mở
ra
nhằm
giúp
thanh
niên
người
Việt
và
Pháp
chuẩn
bị
điều
kiện
cần
thiết
để
tiếp
tục
theo
học
đại
học
ở
Pháp,
do
ông
Nguyễn
Thiệu
Lâu
làm
Tổng
thư
ký.
Lớp
Văn
chương
Pháp
phát
triển
thành
Ban
dự
bị
Văn
khoa
Pháp
năm
1955
rồi
trở
thành
Cao
đẳng
dự
bị
Văn
khoa
Pháp.
Lúc
này,
lớp
phải
mượn
tạm
lớp
học
của
trường
Kỹ
nghệ
thực
hành
ở
đường
Hồng
Thập
Tự
(nay
là
đường
Nguyễn
Thị
Minh
Khai)
để
học
vào
buổi
tối.
Khi
lớp
học
dời
về
trường
Pétrus
Ký
thì
sinh
viên
được
học
vào
ban
ngày.
Cao
đẳng
dự
bị
Văn
khoa
Pháp
sau
đó
sáp
nhập
với
Đại
học
Văn
khoa
từ
Hà
Nội
chuyển
vào
trở
thành
Đại
học
Văn
khoa,
trực
thuộc
Viện
Đại
học
Quốc
gia
Việt
Nam
(tức
Viện
Đại
học
hỗn
hợp
Việt
-
Pháp
từ
Hà
Nội
chuyển
vào,
sau
đó
được
chuyển
giao
cho
Chính
phủ
Quốc
gia
Việt
Nam). Trụ
sở
trường
ở
góc
đường
Nguyễn
Trung
Trực
và
Gia
Long,
nơi
diễn
ra
lễ
khai
giảng
đầu
tiên
năm
1957.
Muốn
theo
học
ở
Đại
học
Văn
khoa,
ứng
viên
phải
có
bằng
tú
tài
toàn
phần
Việt
Nam
hoặc
bằng
tú
tài
ở
nước
ngoài.
Đến
năm
học
tiếp
theo
1958-1959,
ứng
viên
phải
có
bằng
tú
tài
văn
chương. Khi
nhập
học,
sinh
viên
phải
qua
một
năm
dự
bị
và
suốt
quá
trình
học
ở
trường,
họ
không
phải
đóng
học
phí.
Sau
khi
trúng
tuyển
kỳ
thi
cuối
năm
dự
bị,
sinh
viên
học
tiếp
các
chứng
chỉ
cử
nhân.
Mỗi
năm
học,
sinh
viên
được
ghi
tên
học
tối
đa
hai
chứng
chỉ
cử
nhân
và
có
thể
dự
thính
những
chứng
chỉ
khác
với
tư
cách
bàng
thính
viên
(ngồi
nghe,
không
được
coi
là
chính
thức).
Có
16
chứng
chỉ
cử
nhân
Đại
học
Văn
khoa
đào
tạo
trong
năm
học
đầu
tiên
gồm:
Văn
chương
Việt
Nam,
Hán
học
cổ
kim,
Hán
học
kim
văn,
Văn
chương
Pháp,
Ngữ
học
Pháp,
Văn
chương
và
văn
minh
Anh,
Ngữ
học
Anh,
Sử
Việt
Nam,
Tâm
lý
học...
Từ
năm
1964,
Đại
học
Văn
khoa
dời
về
đường
Cường
Để
(đường
Đinh
Tiên
Hoàng
ngày
nay)
trong
khuôn
viên
thành
Cộng
Hòa
cũ.
Đây
vốn
là
doanh
trại
quân
sự
khép
kín,
được
Pháp
cho
xây
kiên
cố
bằng
bêtông
cốt
thép
từ
năm
1870
theo
phong
cách
kiến
trúc
pháo
đài
phòng
thủ.
Tại
đây,
các
chàng
trai
cô
gái
Văn
khoa
được
sống
trong
khung
trời
mơ
mộng
với
ngôi
trường
cổ
kính
và
những
con
đường
rợp
bóng
cổ
thụ.
Sát
bên
trường
Văn
khoa
là
Thảo
Cầm
Viên
như
một
khu
rừng
thu
nhỏ
giữa
lòng
thành
phố
và
ngôi
trường
Trưng
Vương
với
những
nữ
sinh
duyên
dáng
mỗi
buổi
tan
trường.
"Hỡi
người
tình
Văn
khoa,
bóng
người
trên
hè
phố;
Lá
đổ
để
đưa
đường,
hỡi
người
tình
Trưng
Vương"
là
những
câu
hát
trong
bài Con
đường
tình
ta
đi của
nhạc
sĩ
Phạm
Duy
đã
trở
nên
quen
thuộc
với
sinh
viên
Văn
khoa
ngày
đó.
Khu
"tam
giác
sắt"
ở
trung
tâm
Sài
Gòn
Đại
học
Văn
khoa
là
một
trong
những
trung
tâm
của
phong
trào
đấu
tranh
của
sinh
viên
Đô
thành
Sài
Gòn
-
Chợ
Lớn
trước
1975.
Ngày
1/5/1957,
sinh
viên
đại
học
này
tổ
chức
xuống
đường
cùng
hàng
nghìn
công
nhân
đưa
yêu
sách
gồm
39
điều
của
Tổng
liên
đoàn
lao
động,
trong
đó
điều
cuối
cùng
đòi
thống
nhất
đất
nước
bằng
phương
pháp
hòa
bình.
Trong
năm
đó,
Ban
Cán
sự
học
sinh,
sinh
viên
do
Hồ
Hảo
Hớn
chỉ
đạo
cử
đại
diện
lên
Nha
Học
chính,
đòi
mở
thêm
trường
công,
thực
hiện
chuyển
ngữ
ở
đại
học.
Tiếp
đó,
phong
trào
đòi
dùng
tiếng
Việt
ở
bậc
đại
học
ra
đời,
lan
rộng
ra
các
trường
đại
học
ở
miền
Nam.
Trước
khi
Mỹ
đổ
quân
viễn
chinh
vào
miền
Nam
Việt
Nam,
không
khí
chính
trị
ở
đô
thành
Sài
Gòn
nóng
dần
lên,
nhất
là
ở
các
đại
học.
Các
giáo
sư
Nguyễn
Đăng
Thục,
Tôn
Thất
Dương
Kỵ,
Nguyễn
Văn
Kiết,
Nghiêm
Thẩm…
đứng
ra
cảnh
báo
tình
hình
nghiêm
trọng
của
đất
nước,
giúp
sinh
viên
có
thêm
động
lực
cho
các
hoạt
động
chống
chiến
tranh,
đòi
hòa
bình,
thống
nhất.
Ở
Sài
Gòn
khi
đó
hình
thành
một
khu
"tam
giác
sắt"
ngay
trung
tâm
thành
phố,
như
một
căn
cứ
địa
do
sinh
viên
làm
chủ,
trong
đó
Đại
học
Văn
khoa
là
mũi
nhọn.
Giữa
năm
1968,
chính
quyền
Sài
Gòn
bao
vây
trụ
sở
Tổng
hội
sinh
viên
Sài
Gòn
ở
số
4
đường
Duy
Tân
và
tuyên
bố
xóa
sổ
trụ
sở.
Cuối
năm
đó,
Tổng
hội
dời
về
trường
Nông
Lâm
Súc.
Từ
đó,
trường
Nông
Lâm
Súc,
Dược
khoa
và
Văn
khoa
trên
đường
Cường
Để
tạo
thành
trung
tâm
của
phong
trào
sinh
viên
Sài
Gòn.
Suốt
những
năm
tháng
ấy,
hầu
như
ngày
nào
cũng
có
biểu
tình,
đấu
tranh
ở
khu
vực
này
và
khu
công
trường
trước
Hạ
viện
cho
đến
ngày
thống
nhất
đất
nước.
Cùng
với
phong
trào
đấu
tranh
chống
quân
sự
hóa
học
đường,
sinh
viên
Văn
khoa
ngày
ấy
quyết
liệt
chống
đàn
áp
học
sinh,
sinh
viên.
Họ
cùng
hàng
nghìn
sinh
viên
Sài
Gòn
đã
thức
trắng
đêm
24/4/1970
để
tang
Việt
kiều
bị
chính
quyền
Lon
Nol
khủng
bố.
Năm
1976,
Đại
học
Văn
khoa
và
Đại
học
Khoa
học
từ
Viện
Đại
học
Sài
Gòn
được
sáp
nhập
thành
Đại
học
Tổng
hợp
TP
HCM,
chuyên
đào
tạo
cán
bộ
nghiên
cứu
khoa
học
tự
nhiên
và
xã
hội,
giảng
viên
giảng
dạy
khoa
học
cơ
bản
cho
các
trường
trong
khu
vực.
Khi
đó,
trường
có
16
khoa
Toán,
Vật
lý,
Hóa,
Sinh,
Địa
lý,
Địa
chất,
Ngữ
văn,
Lịch
sử,
Triết
học,
Kinh
tế,
Thư
viện,
Ngữ
văn
Anh,
Ngữ
văn
Pháp,
Ngữ
văn
Nga,
Đông
Phương
học
và
bộ
môn
Luật.
20
năm
sau
đó,
Đại
học
Tổng
hợp
được
tách
ra
thành
Đại
học
Khoa
học
Xã
hội
và
Nhân
văn
và
Đại
học
Khoa
học
Tự
nhiên
thuộc
hệ
thống
Đại
học
Quốc
gia
TP
HCM.
Hiện,
đại
học
này
có
hơn
20.000
người
học,
với
hàng
trăm
học
viên
nước
ngoài,
trở
thành
trung
tâm
đào
tạo
nhân
lực
ngành
khoa
học
xã
hội
và
nhân
văn
lớn
ở
phía
Nam.